| Site Home |
Help
Search
Members
Calendar
|
| Welcome Guest ( Log In | Register ) | Resend Validation Email |
|
|
![]() ![]() ![]() |
| Thủy Bộ |
Posted: October 12, 2009 01:50 pm
|
|
Advanced Member ![]() ![]() ![]() Group: Members Posts: 56 Member No.: 2 Joined: July 27, 2008 |
“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười” (Trịnh Công Sơn) Trầm Hương (UT) Trong Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung, Ðoàn Dự là một chàng công tử gàn dở, ngang ngạnh, trái ngược với hán tử Kiều Phong. Nếu đem Kiều Phong để trưng cầu... phụ nữ ý, tôi dám quả quyết có đến 99.99% nữ giới mơ một người yêu lý tưởng theo hình ảnh đầy nam tính, hào hiệp, và chung tình của chàng hán tử họ Kiều. Còn Ðoàn Dự ư? Ðộc giả mê truyện kiếm hiệp chỉ nhớ đến chàng vì trái tim si tình. Si đến lụy, đến quên cả mình. Ðến không màng cả chết sống. Thế kỷ 21, tại Little Saigon, có Ðoàn Dự Bolsa. Ðoàn Dự Bolsa vóc người tầm thước, khuôn mặt dễ mến nhờ nụ cười tươi và cặp mắt sáng, đôi khi ánh vẻ tinh quái. Ðoàn Dự Bolsa yêu cô hàng cà phê. “Ở chợ Dầu có hàng cà phê. Có một cô nàng be bé xinh xinh”... Ngày xưa, nhạc sĩ Canh Thân hẳn đã phải lòng cô hàng cà phê nào đó mà để lại cho đời nhạc phẩm bất hủ Cô Hàng Cà Phê. Cô hàng đã khiến chàng trai đi từ cái chết mê chết mệt tinh thần đến chết tiệt cả thân xác (Anh đi sắp tới thiên đàng. Vừa lúc cô nàng biết yêu). Cô hàng cà phê của Ðoàn Dự Bolsa cũng nhỏ bé xinh xinh. Cũng khiến cho “biết bao chàng trai ngất ngây vì cô mỗi khi qua”... ngồi. Ðoàn Dự Bolsa ngậm ngùi: “Người đời quan niệm những cô bán cà phê kiểu đó là không đàng hoàng. Chẳng đúng đâu chị ơi! Ở Việt Nam, thằng đàn ông nào cũng có thể ‘chạm’ được vào những cô như vậy. Bên Mỹ thì khác. Hoàn cảnh đẩy đưa khiến người con gái phải kiếm tiền cách đó thôi. Cô ấy ngoan lắm. Rất chịu khó làm việc để phụ giúp gia đình”. Ðoàn Dự Bolsa yêu nhưng không tán tỉnh ra lời, không mời mọc đón chào. Biết nàng thích hoa, chàng toan tính mượn hoa nói giùm những điều con tim chưa dám thổ lộ. Một ngày cuối tuần, chàng lang thang lạc bước vào một tiệm hoa vô danh ở Little Saigon, nơi chen chúc những cửa hàng hoa cách nhau chỉ một block đường. Cái giỏ hoa xinh xắn với cách cắm không giống bất cứ nơi đâu khiến chàng hớn hở chụp ngay. Chàng chẳng buồn mặc cả như truyền thống rất quê hương của dân Việt Bolsa. Cũng không cả nhăn mặt nhíu mày phàn nàn (như 99% dân Bolsa vẫn thường khó chịu) khi nhìn thấy con số sale tax lúc... anh hàng hoa chìa ra cái hóa đơn. Và cuối cùng, chàng nhờ anh hàng hoa giao đến cho Vương cô nương tại quán. Chàng còn đề nghị tiệm đưa hoa mỗi tuần 3 lần cho cô bé. Anh hàng hoa giẫy nẩy: “Biết có kết quả không mà tặng hoa! Phí cả tiền (và hoa)”. Ðoàn Dự Bolsa cười khì, lắc đầu bỏ đi. Hai hôm sau, chàng trở lại tiệm hoa cũ. Anh hàng hoa kỳ dị không thấy, thay vào đó là chị hàng hoa. Chàng nhắc lại yêu cầu bị từ khước hôm trước. Chị hàng hoa hí hửng nhận lời ngay. Hoa giao mới xong 1 kỳ, Ðoàn Dự Bolsa đã trở lại ký thêm hợp đồng mới. Từ 3 giỏ hoa 1 tuần, chàng xin lên 5 giỏ. Chị hàng hoa nhìn mớ tiền mặt vung ra trước mắt, thay vì mừng rỡ, chị cũng lại giẫy lên như đỉa phải vôi: “Không được, đợi xong đợt hàng cũ đã.” Ðoàn Dự bật cười: “Em mang business đến mà sao chị ngại?” Chị hàng hoa phân bua: “Ðành rằng thế nhưng nghề hoa cũng tương tự như nghề thầy thuốc. Chữa phải có kết quả. Có bác sĩ nào muốn bệnh nhân đau hoài không hết? Ðợi xem kết quả ra sao đã, kẻo thôi... tội em.” Ðoàn Dự bảo: “Không cần. Giống như khi market một sản phẩm, món hàng muốn bán chạy phải không được ngưng ngang quảng cáo. Chị cứ làm những gì em muốn”. Chị hàng hoa cười trừ. Khách hàng là Thượng Ðế. Anh em nhà hoa này đúng là công dân xứ Ðại Ngu. Cuối tuần, hợp đồng chưa mãn, đã lại thấy Ðoàn Dự Bolsa lò dò tới. “Chị có thể làm cho em một cái giỏ hoa có hình trái tim. Một nửa là hoa hồng màu hồng nhạt. Nửa kia toàn là hoa dại. Ý em là trái tim cô ấy chỉ mới ửng màu một nửa. Nửa kia vẫn còn hoang dã lắm. Em chính là những hoa cỏ dại đó”. Chị hàng hoa lưu lạc từ phương xa xuống Little Saigon, ở trọ nhà một nữ văn sĩ cao niên nổi tiếng. Tối về, chị rôm rả kể chuyện anh khách đặc biệt cho nhà văn nghe. Bà cười ngất: “Ý tưởng hay đó nhưng làm sao cô ta hiểu nổi?” Bà ngoáy bút, đưa chị hàng hoa 4 câu thơ để viết trên tấm thiệp kèm vào cùng vào giỏ hoa. Thơ thế này: Tình anh như đồng cỏ Xanh ngợp trời mênh mông Cỏ mang tình tuyệt diệu Cho tim em ửng hồng Ðoàn Dự Bolsa vui lắm. Chàng bảo, “Cô ấy rất thích hoa của chị. Cô nói, bây giờ, phòng cô ngợp những hoa là hoa. Ðêm ngủ phải mở tung cửa sổ không thôi sẽ chết ngộp vì hoa”. Ðoàn Dự Bolsa cao hứng đặt thêm một “special order”, ngoài những order thường lệ: 99 đóa hồng đỏ. “Bao nhiêu tiền cũng được”. Ðoàn Dự thản nhiên. Chị hàng hoa lại kể cùng nhà văn. Bà ngẫu hứng, xuất bút thành 4 câu thơ để tặng Vương cô nương thay kẻ tình si như thế này: Bồng Lai 99 đóa hồng Tháng ngày vun tưới với lòng yêu thương Hồng hoa đẹp sắc thơm hương Tặng em: Nữ chúa của vườn dấu yêu Giỏ hoa không ngờ nặng quá. Cành hoa lại chỉa tua tủa 4 phía Ðông Tây Nam Bắc theo đúng khuynh hướng nghệ “sĩ” bay bướm của chị. Anh chàng nhân viên và chị không sao nhấc nổi ra tới cái xe van. Chị phải cầu cứu anh bạn thân thi sĩ kiêm văn sĩ đến giúp. Cả hai khệ nệ đưa tình chàng đến nàng. Về nhà, anh bạn thi-văn-sĩ cảm khái viết: “Ai bảo những Ðoàn Dự thế kỷ 21 mê gái thua Ðoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm của Kim Dung”. Về phần Ðoàn Dự Bolsa, chàng cười: “Bữa chị giao hoa, em đang uống cafe ở đó. Ðẹp quá chị. Thằng bạn ngồi cùng với em chửi thề, ‘Ð.M. thằng nào chơi nổi dữ. Ðể tao với mày đi gom hết hoa hồng rải đầy quán coi ai thắng ai’”. Rồi, từ 5 ngày hoa mỗi tuần, Ðoàn Dự Bolsa quá độ lên luôn đủ 7 ngày. Tiền hoa đã tới trên bạc ngàn trong vòng chưa đầy 1 tháng. Chị hàng hoa càng thêm ái ngại, “Cô ấy đã... thương em chưa? Em đi làm cực khổ chỉ để trả lương cho chị thế này, khổ thân em”. Ðoàn Dự Bolsa tủm tỉm, “Cô ấy hỏi dò mấy đứa bạn đi cùng với em, tìm đến shop em làm, mua cả nước uống cho em và nhân viên của em nữa”. Chị hàng hoa mừng còn hơn khi nhận tiền của Ðoàn Dự: “Hết sẩy, dấu hiệu tốt đó! Ðám cưới phải đặt hoa ở tiệm chị nghen!” Ðoàn Dự Bolsa cười vang: “Coi vậy chứ không dễ và nhanh như thế đâu chị ơi!” Ðoạn kết? Chị hàng hoa vẫn còn giữ cái bì thư cuối cùng của Ðoàn Dự Bolsa. Trên phong bì, chỉ vỏn vẹn cái tên, “Em Ð.D.” và số phone viết nguệch ngoạc. Buổi sáng ra mở tiệm, chị lượm được cái phong thư dán kín nằm chỏng chơ trên sàn nhà. Nó đã được ném qua cái khe bỏ thư nơi cánh cửa từ lúc nào. Chị nhặt lên, ngắm nghía: “Em Ð.D.” Em Ð.D., cách xưng hô sao mà âu yếm! Ai vậy nhỉ? Chị bật cười. Lại “em” nào vớ vẩn bỏ thư lộn địa chỉ chứ gì. Chị vứt cái thư vào ngăn kéo, định bụng khi rảnh sẽ mở ra coi. Buổi trưa, chuông điện thoại reo vang. Lẫn trong tiếng xe cộ ồn ào là giọng nói quen quen: “Chị hả? Em Ð.D. đây. Buổi sáng em ghé ngang mà chị chưa ra. Em quăng cái thư vô tiệm cho chị đó!” “Em Ð.D.” Chị phá ra cười cho cái trí nhớ bắt đầu đi vào giai đoạn lãng đãng tựa bãi sương mù của mình. “Có chuyện gì mà phải gửi thư cho chị vậy?” Chị hàng hoa diễu dở. Ðoàn Dự Bolsa toe toét: “Em bỏ $400.00 trong đó. Chị cất đi, được bao nhiêu bình hoa tiếp theo thì chị cứ làm. Em gửi chị thêm tiền vì em phải đi Trung Quốc ngày mai hết 1 tuần lận.” Số tiền Ðoàn Dự Bolsa ứng trước đã hết. Tuần lễ “công tác” của Ðoàn Dự Bolsa đã qua. Chàng si tình ôm mối tình si không biết lưu lạc phương nào. Chị hàng hoa điện thoại cho “em Ð.D.” 1 lần nhưng chỉ nhắn được vào máy. Chị nhắn rằng: “Chị không gọi em để bắt em... mua hoa đâu. Chị chỉ muốn hỏi thăm em ra sao thôi.” Lời nhắn của chị như rơi vào khoảng không. Ðoàn Dự Bolsa đã có lần nói với chị: “Ở đó, có nhiều bác sĩ kỹ sư đến đóng trụ lắm chị ơi! Mình địch họ không lại về bằng cấp, về tiền bạc thì mình dùng hoa vậy”. Ðoàn Dự Bolsa thua thì cũng như chị hàng hoa thua. Không biết Ðoàn Dự Bolsa có bị thất trận thật sự hay không nhưng chị hàng hoa thì cứ ngậm ngùi mãi về những đóa hoa đã không được- cuối cùng- kết thành vòng choàng vào cổ kẻ chiến thắng. Ơi, nỗi buồn... Bolsa... Trầm Hương HẬU ĐOÀN DỰ BOLSA Tuy nói thế , nhưng rồi câu chuyện Đoàn Dự Bolsa cũng từ từ lãng quên , bởi cô hàng hoa đâu còn nhiều thì giờ để nhớ , dẫu rằng Đoàn Dự là người khách hàng khá đặc biệt : " Dù đến rồi đi , tôi cũng xin tạ ơn người " (TCS ) Tiệm hoa , với cô hàng hoa mỗi ngày mỗi thế , vẫn âm thầm trôi qua , vẫn những bận rộn cơm áo...Tiếp khách , cắm hoa , giao hàng. Mà đã gần hai năm nay , kể từ khi tiệm được mở cửa , Cô hàng hoa chưa rời tiệm một ngày , Cô yêu hoa như yêu màu sắc , cô cầm kéo xén cánh hoa , như nét cọ phóng màu trên lụa...Sáng tác và nghệ thuật là hai mà cô hàng hoa say đắm , nhưng trông coi tiệm hoa không những chỉ vì cô yêu hoa , yêu sự thoải mái không thôi, mà chính nơi đây cũng mang lại cho cô chút lợi nhuận , thực tế đó là miếng cơm manh áo , đời người còn phải sống Thời gian sau này thương vụ của tiệm hoa có vẻ gia tăng , cô hàng hoa đã mướn thêm một thanh niên người Mễ , để phụ việc khuân vác và giao hàng , hơn nữa cô cũng cần có thời gian , nghỉ ngơi , đi xa để nhớ , và cô quyết định đi nghỉ hè hai tuần. giao tiệm hoa lại cho hai người đàn ông ( một ông anh, một người Mễ ) Hai tuần lễ nghỉ hè trôi qua nhanh chóng , cô hàng hoa trở lại với công việc , cô rất vui khi thấy , có mẫu đặt hàng của Đoàn Dự , trong những ngày cô vắng mặt , Đoàn Dự đã gửi thư đặt hàng với một số tiền khá lớn , mười ngàn dollar ( $10.000 ). Số tiền này được chia làm ba giai đoạn. Ba ngàn tiền hoa đầu tiên Đoàn dự muốn mua những loại hoa , thật nặng hơi ( nhiều hương ) màu sắc không cần thiết , hoa sẽ giao vào chiều thứ bảy.... Đúng một tuần sau , thì ba ngàn tiền hoa kế tiếp , đợt hoa này Đoàn Dự muốn chọn toàn là hoa hồng vàng....Bốn ngàn đồng còn lại Đoàn Dự , muốn chia đều ra cho năm mươi hai tuần lễ...Hoa cũng được giao vào mỗi chiều thứ bảy trong tuần.Ba lần giao hàng là ba địa chỉ khác nhau , theo như ngày giờ thì khi cô hàng hoa vắng mặt , ở nhà hai người đàn ông đã thực hiện xong hai đợt hàng đầu... Đọc xong mẫu đặt hàng của Đoàn Dự , cô hàng hoa mỉm cười sung sướng ,một hạnh phúc nào đó bất chợt có , như thế Đoàn Dự mua hoa đã gặt hái kết quả , không phải sao ! Cô Hàng hoa suy đoán , ba ngàn tiền hoa đầu tiên có lẽ là đám hỏi , đợt hoa kế tiếp là đám cưới , và những cuối tuần kế đó là mua hoa tặng vợ.... Cô hàng hoa thầm khen , Đoàn Dự là người đàn ông biết yêu thương vợ , hiếm có trên đời , thường những người đàn ông chỉ chiều người tình , chứ chẳng mấy ai chiều vợ...Đành rằng vợ mới cưới. Đoàn Dự , đã biết xử dụng tối đa cái nét đặc thù để chinh phục người đẹp, Cô hàng hoa nhớ tới Lan ,người bạn học ngày xưa , Nhà Lan bán quán cà phê gần một trại lính , mỗi chiều ,khách của quán toàn là những chàng trai trẻ , quân phục , đầu tóc , dáng người cùng tuổi tác nhang nhác giống nhau : " Chim khôn đậu nóc nhà quan " Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân " Dĩ nhiên là Lan cũng đã chọn được người yêu , người chồng trong đám lính đó , có lần cô hàng hoa đã thắc mắc hỏi Làn : - Tại sao trong bao nhiêu chàng , mày lại chọn Trọng ( tên chồng của Lan ) ? Lan cười liếc Trọng một cái thật tình trước khi trả lời : - Mày biết không ổng ranh mãnh lắm , trong khi bao nhiêu người vào quán , ngồi uống cà phê hay uống bia...Thì ông ấy chỉ chọn một bàn trong góc quán với một bình trà , một lần , hai lần , cho đến cả năm thì hỏi ai không để ý -Thế bây giờ anh Trọng còn uống trà không ? - Không ! Ngay sau ngày cưới là ông ấy uống bia như uống nước lạnh , thật là " bé cái lầm " Mối tình của Đoàn Dự Bolsa và cô hàng cà phê nào đó , khác hẳn và hạnh phúc quá ,chàng còn mua hoa cho nàng mỗi tuần cho trọn năm Tiệm hoa của cô hàng hàng hoa lại âm thầm trôi qua những ngày tháng ,vẫn cắm hoa mỗi ngày , vẫn giao hoa cho Đoàn Dự mỗi chiều thứ bảy đã hơn hai tháng trôi qua Hôm nay chiều thứ bảy , chàng thanh niên người Mễ xin nghỉ việc , cô hàng hoa phải đi giao hàng , trong lòng cô cũng cảm thấy thích thú muốn được diện kiến cái hạnh phúc của người , muốn được tận mắt nhìn nụ cười rạng rỡ của người vợ trẻ của Đoàn Dự khi nhận hoa , muốn được nghe những lời cám ơn từ Đoàn Dự....Cô hàng hoa lấy địa chỉ và sách giỏ hoa ra đi ,với một niềm sung sướng và hãnh diện đó Quái lạ tên đường và số nhà ghi rõ , nhưng địa chỉ đó lại là một ngôi chùa , mặc dù cô hàng hoa đã đảo qua đảo lại đến ba lần . Cô hàng hoa nghĩ thầm chắc mình ghi lầm địa chỉ , nên cô vòng về tiệm , lục lại mẫu đơn đặt hàng của Đoàn Dự cho chắc ăn Địa chỉ mà Đoàn Dự cho rất đúng , sao lại thế chẳng lẽ Đoàn Dự đã đi tu.... Cô hàng hoa bèn lật sổ điện thoại ra xem : Địa chỉ giao hàng đầu tiên là khu chung cư Địa chỉ thứ hai là một nhà quàn Địa chỉ thứ ba là ngôi chùa mà cô hàng hoa đã đến Đầu óc cô hàng hoa quay cuồng bao nhiêu thắc mắc , cô lại ra xe chạy đến ngôi chùa kia , cô dừng xe và vào văn phòng hỏi thăm : - Bạch thày , thày có biết Đoàn Dự ? Vị Đại Đức tụ trì ngôi chùa nhìn cô hàng hoa một thoáng , ngỡ ngàng rồi cất tiếng hỏi lại - Thưa bà là gì của Đoàn Dự ? - Thưa thày tôi chỉ là người giao hoa cho anh ấy - Ồ thì ra là vậy , mọi khi tôi vẫn thấy một anh chàng người Mễ giao hoa thôi - Thưa vâng , nhưng hôm nay anh ta nghỉ bệnh Vị Đại Đức đưa tay chỉ dẫy nhà ngang , có mái lợp ngói đỏ , và đàng trước được trồng hai cây hoa đại đã khá cao : - Mời bà qua đó Theo hướng tay chỉ của vị Đại Đức , cô hàng hoa đẩy cửa bước vào , một luồng khí lạnh từ trong thổi ra khiến cô rùng mình. Thì ra đây là nơi để những " kim tĩnh " của những người đã chết Cô hàng hoa tìm thấy tên Đoàn Dự trên một tấm bảng đồng nhỏ hình chữ nhật , Cô đặt vội giỏ hoa ở đó , rồi phóng nhanh ra cửa , cô gặp vị Đại Đức đang đứng trước cửa văn phòng - Bạch thày , thày có biết nhiều về Đoàn Dự Vị Đại Đức lắc đầu - Không ! tôi chỉ biết Đoàn Dự là một chàng thanh niên yêu hoa , và anh ta đã chết vì hoa , ngoài ra tôi cũng như bà , chúng ta chỉ là những người làm theo di chúc Cô hàng hoa lí nhi' nói lời cám ơn vị Đại Đức , rồi bước vội ra xe , lòng cô mang một nỗi buồn rười rượi , như vừa đi dự đám tang Tình yêu không cánh mà bay Hoa kia nhiều cánh , vướng cây hoa tàn Cô ngâm nho nhỏ câu thơ và........Buồn Kể từ chiều hôm ấy , cô hàng hoa về mất ăn , mất ngủ,lúc nào cũng nhớ đến Đoàn Dự , nhớ đến căn nhà ngói mái đỏ đàng trước có hai cây bông đại , nhớ tấm bảng tên bằng đồng khiêm nhượng....Đôi khi cô ân hận như đã tiếp tay giết người. Có những lúc cô hàng chán nản muốn tránh xa cái ám ảnh đó , cô muốn huỷ bỏ cái "hợp đồng" giao hoa của Đoàn Dự ; nhưng biết làm sao để hủy bỏ , Đoàn Dự đã chết hợp đồng ấy chỉ mình Đoàn Dự và tiệm hoa biết , nhưng hợp đồng lại như một lời trăn trối , một di chúc , cô hàng hoa không thể bất nhẫn mà làm trái ý Thế rồi cô hàng hoa , tự tay chăm sóc những giỏ hoa , chính mình lái xe đến chùa để giap hoa cho Đoàn Dự vào mỗi chiều thứ bảy ,như một lời tạ lỗi Thấm thoát một năm sau , khi hợp đồng giao hoa của Đoàn Dự và cô hàng hoa chấm dứt , cô quyết định đăng báo bán tiệm hoa , một dịch vụ mà cô yêu thích , nhưng cô không thể tiếp tục bởi chuyện người chết vì những bó hoa mà tiệm cô đã giao , cô muốn quên đi cái nỗi ám ảnh đó đã cắn rứt lương tâm của cô trong cả năm trời Báo vừa đăng buổi sáng , thì chiều hôm đó có một thiếu nữ khá xinh đẹp bước vào tiệm hoa , nụ cười thật niềm nở : - Chào chị , chị vẫn khoẻ ? - Cám ơn em , sao hôm nay em muốn loại hoa nào đây ?. Bán hàng cả năm cô hàng hoa đã quen với những lời chào hàng như thế ,đã quen với những lời săn đón của khách hàng , có đôi khi chưa gặp nhau bao giờ nhưng vẫn tỏ ra thân quen đã lâu , hoặc đôi khi lại là chỗ quen biết nhưng thường thì khách hàng nhớ được chủ chứ nào chủ nhớ hết khách hàng , kinh nghiệm đã dậy cô , những niềm nở không tốn kém ấy . Người phụ nữ , đi một vòng ngắm hết những loại hoa với đầy thích thú , rồi mỉm cười : - Em thích hoa quá chị ạ , phải chi em được làm nghề này , đứng cắm hoa như chị. À chị có đủ hoa hồng vàng không ? Em muốn mua một số khá lớn loại hoa này - Bao giờ em cần ? - Dạ chiều thứ bảy này , chị giao hoa lại chùa lúc mười hai giờ trưa , nơi mà chị vẫn giao hoa mỗi thứ bảy đó Cô hàng hoa nghe nói , chợt thấy nhói đau trong tim , một chuyện mà nó đã ám ảnh cô cả năm nay , và cô vẫn hy vọng rằng ngoài cô ( tiệm hoa ) ra thì không còn ai biết nữa , nhưng thật nhanh cô lại nghĩ có thể chỉ là sự trùng hợp , vì người con gái này đâu có liên quan gì đến Đoàn Dự Nghĩ thế nên cô hàng hoa : - Trưa thứ bảy thì kịp , em cần bao nhiêu , vừa nói cô hàng hoa vừa nhăm nhăm cây viết đã kê sẵn trên quyển sổ giao hàng như chỉ chờ cô gái nói ra và những chi tiết đó sẽ được thâu nhận ngay - Dạ em muốn ba trăm sáu mươi lăm đóa , ngoài ra cũng chiều hôm đó chị làm ơn , làm cho em một giỏ hoa thật lớn , bằng hoa hồng đỏ, kết thành hai trái tim chồng lên nhau , ở giữa là một trái tim nhỏ bằng hoa hồng màu trắng , à chị nhớ đề cho em bốn câu thơ của nhà văn nào đó , em thích lắm Cô hàng hoa nhìn người thiếu phụ như xét đoán , như chờ đợi , một điều gì không lành đến với cô , một địch thủ , đang tìm cách triệt hạ cô , để trả giá cái tiệm hoa mà cô phải ép lòng bán đi - Bốn câu thơ như thế nào , em nói thế làm sao chị biết ,thời buổi này , thơ rẻ như bèo đó em Người con gái cố suy nghĩ giây lát , rồi chợt thốt : " Tình anh như đồng cỏ "Xanh ngợp trời mênh mông "Cỏ mang tình tuyệt diệu " Cho tim em ửng hồng " Cố gái vừa đọc xong , nếu để ý sẽ thấy mặt cô hàng hoa biến sắc , một luồng khí lạnh chạy quanh thân cô hàng hoa : - Cô là ai , sao cô biết bốn câu thơ đó ? Người con gái sung sướng giải thích : - Chết ! em quên giới thiệu với chị , em chính là cô gái bán ở quán cà phê mà anh Đoàn Dự đã tặng hoa năm xưa . Phản ứng tự nhiên của cô hàng hoa , như một người sắp chết đuối chộp được mảnh gỗ mục , một nỗi ân hận dầy vò cô bao lâu nay, bây giờ đã có nơi phát tác - Vậy chính cô đây là nguyên nhân giết chết đời của Đoàn Dự Cô gái cười rạng rỡ , phô bày một niềm hãnh diện : - Sao chị biết , anh Dự vẫn nói với em như vậy đó - Bây giờ cô muốn bày trò gì nữa đây ? - Dạ giỏ hoa , cùng bài thơ đó chị giao lại nhà hàng vào lúc sáu giờ chiều cho chúng em , vừa nói cô gái vừa , lôi trong bóp ra một phong thư. Anh Dự nói em chuyển thiệp mời này đến chị , năm ngoái khi đám cưới , vì vội quá nên không kịp mời chị , nhưng chiều thứ bảy này chị phải đến vì là mừng kỷ niệm một năm của chúng em , em lại mới có bầu ,điều này anh Dự chưa biết , em định sẽ báo tin cho anh ấy trong buổi tiệc. Cô hàng hoa , quay cuồng qua những diễn biến , từ buồn đến vui mà chính cô không biết là hư hay thật nữa - Vậy còn Đoàn Dự trong chùa kia là ai Người con gái chậm rãi kể : - Dạ người trong chùa Là Đoàn Du , ba của anh Dự , khi vượt biên bác Du chỉ có một cha một con là anh Dự ,Ít năm sau không may bác Du bị mắc bệnh ung thư gan, đã tới thời kỳ thứ ba , không còn thuốc chữa , lúc đó bác sĩ cho bác về nhà dưỡng bệnh , được ngày nào hay ngày đó , chị biết không , trong những ngày đó anh Dự rất khổ vì bệnh của ba. Chỉ được một tuần thì ba anh Dự mất.Trước khi nhắm mất , vì biết chúng em yêu nhau nên bác Du muốn chúng em thành hôn , để bác Du được an lòng , vì yêu anh Dự , cũng muốn chia xẻ với anh ấy trong những giờ phút đau buồn nhất là mất người ba , người thân duy nhất của anh Dự nơi tha hương này , em cũng thế ba em mất khi em còn ở VN, nên em hiểu được và bằng lòng để anh Dự " cưới chạy tang " , sau ngày cưới , rồi mới làm đám táng cho bác , và sau đó chúng em di chuyển qua miền đông anh Dự mở tiệm "móng tay" cho em ở bên đó , hôm nay là ngày giỗ đầu nên chúng em mới bay về đó chị Cô hàng hoa nghe kể xong , như một giấc mơ , sau khi bừng tỉnh biết mình còn sống , lòng cô vui sướng - Vậy Đoàn Dự đâu không cùng đi với em Cô gái : - Ngày xưa thì ảnh mua cho em từng đoá hoa , vì biết em yêu hoa , nhưng bây giờ thì họ chỉ đưa tiền và bảo em đi mua thôi đó chị, thì giờ còn lại họ lo đi uống cà phê , lo nhậu với bạn mà cả năm nay , mới gặp lại Cô hàng hoa cười thật tươi : - Đàn ông thì ra là vậy cả , được rồi chiều thứ bảy chị sẽ đến chúc mừng hai em nhé Cô gái chào từ biệt , những nụ hoa trong tiệm hình như sáng hơn tươi hơn mọi ngày sau dáng của cô Thuỷ Bộ |
![]() |
![]() ![]() ![]() |